Tue. Jul 5th, 2022

Tôi là con gái lớn trong gia đình có 3 chị em, dưới tôi là 2 anh em đều đã lập gia đình nuôi con.

Ngày tôi lên 10 tuổi, bố tôi mất, mọi thứ trong nhà đều do mẹ tảo tần gánh vác. Chị em chúng tôi đã trải qua những năm tháng tuổi thơ khó khăn, cơm không đủ mà thương yêu nhau. Sau này, vì thương mẹ, chăm con nên đến năm 32 tuổi tôi mới lập gia đình.

Tuy nhiên, chỉ 4 năm ở nhà chồng, chồng tôi đã ngoại tình và bỏ trốn khỏi đất nước. Tôi đau đớn, đòi ly hôn đơn phương rồi đưa con gái nhỏ về mái nhà của mẹ. Lúc này, gia đình cậu út cũng có mặt ở đây.

Sau vài tháng bên nhau, tôi nhận ra chị dâu tôi thực sự là một người có một không hai, cô ấy thường xuyên nói những lời mỉa mai về cuộc hôn nhân không may mắn của tôi. Mẹ tôi mắng mấy lần nhưng mẹ không hề thay đổi, thậm chí còn tỏ thái độ thiếu tôn trọng mẹ chồng mất sức lao động.

Không hiểu sao người em trai ngoan ngoãn của tôi bao năm nay cũng đã trở thành một con người khác. Anh luôn ủng hộ vợ mà không quan tâm đến tình cảm của mẹ.

Thấy tình hình xấu hổ như vậy, tôi xin mẹ cho thuê nhà. Hôm tôi gói ghém đồ đạc, mẹ tôi đã khóc và nói rằng khi nào tôi ổn định cuộc sống, mẹ sẽ chuyển đến ở với tôi.

Tình yêu - Hôn nhân

Ảnh minh họa

Thế nhưng, cách đây 10 năm, tôi chưa được đón mẹ về ở cùng, cuộc sống vẫn chật vật như trước, con gái càng lớn, tôi càng tốn kém tiền đầu tư cho việc học. Mỗi lần về thăm mẹ, trong lòng tôi lại thấy tội lỗi.

Tháng trước mẹ tôi ốm nặng, tôi vào bệnh viện chăm mẹ, tim đau như cắt. Mẹ tôi gầy như da xương, mắt trũng sâu, cả người chưa đầy 40kg.

Biết mẹ thích ăn bánh đa, tôi đi mua 2 cái rồi gọt vỏ cắt thành từng miếng nhỏ mời mẹ. Mẹ tôi ăn rất ngon, mẹ nói với tôi rằng tôi không thể ăn trong một thời gian dài, vì vậy tôi sẽ mua cho mẹ một ít vào ngày mai.

Tôi vui vẻ hỏi mẹ tại sao ngày nào mẹ cũng không bảo con cháu mua những món ăn vặt này, rồi mẹ bảo gia đình chú út không bao giờ mua những món ăn vặt này, còn gia đình chú Hai mỗi năm về nhà hai lần vào ngày giỗ cha và Tết. .

Chị cho biết, mấy tháng nay sức khỏe yếu, nhà cậu út ăn muộn, sáng không ăn gì nên nhiều khi đói ăn, giờ chị chỉ muốn ở với tôi trong những ngày cuối đời.

Tôi quay mặt lại để giấu những giọt nước mắt. Cuối cùng, tôi vẫn khuyên người mẹ nên khỏe lại rồi về ở với con trai để tránh bị người khác lè lưỡi.

Đây cũng là điều ngu ngốc và khó chịu nhất đối với tôi… vì mẹ tôi mới mất được 3 ngày. Mẹ tôi bị đột quỵ và mất vài giờ sau đó. Anh giận em, anh giận em, anh giận em. Tôi hy vọng tôi có thể chăm sóc mẹ tôi trong những ngày cuối cùng. Bây giờ tôi không có mẹ.

(bachlang@gmail….)

Leave a Reply

Your email address will not be published.