Wed. Jul 6th, 2022
Tình yêu - Hôn nhân

Ảnh minh họa/int.

Lần đầu làm quen

Tôi khen bạn trông đẹp

Mưa như trút nước

Tôi khen bạn có đôi má hồng

Gặp người khuyết tật, tôi khóc

Tôi khen bạn là người nhạy cảm

Thấy tôi sợ sét đánh

Tôi khen bạn rất dịu dàng

Nhìn thấy bạn trân trọng con cái của bạn

Tôi khen bạn rất dịu dàng

Khi hôn những câu thơ đẹp

Đặt trang sách lên ngực

Tôi nghe thấy trái tim mình thổn thức

Thương cố nhà thơ

Trái tim bây giờ ở đâu

Khi đọc những mảnh đời buồn

Trái tim tôi ấm áp

Tôi khen bạn vì tình cảm của bạn

Còn rất nhiều nữa. . . Anh ấy khen.

Tôi sợ lời khen của bạn.

Như sợ màn đêm buông xuống

Đôi khi ngồi buồn một mình

Tôi trách bạn quá hời hợt

Cho tôi xem đi, tội nghiệp.

Hãy để tôi trở thành một người tốt.

Hãy để chúng tôi xem những bất lợi của bạn.

Hãy để tôi chăm sóc cuộc sống của bạn

Anh ơi, anh biết không?

Bởi vì bạn đang buồn

Tình yêu thật khắt khe

Anh ơi, đừng khen em.

Lâm Thị Mỹ Đạt

Những ý kiến đóng góp của Ðảng

Bài thơ này có hai đoạn, độ dài khác nhau. Toàn bộ đoạn thơ đầu tiên chiếm gần 2/3 bài viết, nhân vật Em liệt kê hàng loạt lời khen của người yêu dành cho cô: Anh khen cô có đôi mắt đẹp, má hồng; Cô ấy hiền lành và dịu dàng. Bạn rất tình cảm và từ bi. . .

Người ta thường nói con gái yêu đôi tai. Có người phụ nữ trẻ nào không bị ám ảnh, xúc động và hạnh phúc bởi những lời có cánh như vậy? Nhân vật của cô gái thừa nhận bạn trong bài thơ có lẽ cũng không ngoại lệ.

Bởi nếu không, cô ấy sẽ không lãng phí thời gian để nói ra một loạt những lời khen ngợi, mà còn khoe đức tính, phẩm chất của mình, và với người yêu, “còn nhiều điều” đáng được khen ngợi.

Nhưng sự thật không như một số người suy đoán. Nhân vật Em có lẽ cũng là tác giả, cố tình dành nhiều “đất” để liệt kê, không phải không có mục đích.

Nếu làm theo lời khen của người yêu thì vai diễn của bạn quá hoàn hảo. Đó có phải là thực tế? Có thể chấp nhận được không? Có thể là không. Bởi vì con người là vô hạn.

Có lẽ vì thế nên ở câu đầu tiên của câu 2, cô gái đã phải thừa nhận: “Em sợ lời khen của anh!” . Lời khen của bạn khiến tôi không còn hào hứng như lần đầu gặp mặt.

Nó đơn điệu, hời hợt, thậm chí nhàm chán như “màn đêm buông xuống”,” trời tối”. Tôi buồn biết bao vì sự “hời hợt” của bạn. “Bạn không đòi hỏi gì ở tôi. Nếu bạn thực sự yêu nhau, điều đó thực tế và sâu sắc hơn tôi.

Em cần anh “Hãy cho em thấy người nghèo/ Hãy cho em thấy người tốt/ Hãy cho em thấy người xấu/ Hãy để em lo cho cuộc sống của anh”. Vì “tình yêu quá khắt khe”. Quả thật, chúng ta phải chung tay bước qua những ngọt ngào, đau thương của cuộc đời.

Tác giả rất tinh tế khi sử dụng phong cách thơ sáu chữ trong tác phẩm, thể hiện sự thanh thản, nhẹ nhàng nhưng cũng rất gọn gàng, mạch lạc, phù hợp với phong cách tự sự nữ tính.

Dù có những câu thoại, từ ngữ vẫn dễ dùng: “Anh khen em nhạy cảm…/ Cho anh thấy cái ác của em…”. Tuy nhiên, với cấu trúc rõ ràng và dứt khoát, nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ đã rất thành công khi nói về một khía cạnh chung của tình yêu: thấy đời chỉ thấy màu hồng.

Thông qua bài thơ, tác giả nhắc nhở những người yêu, người yêu, những cặp đôi sắp bước vào vườn hoa tình yêu hãy trân trọng, nâng niu những điều tốt đẹp, chấp nhận và cải thiện những điều chưa thỏa mãn. Nhau, để tình yêu mãi mãi làm đẹp cho cuộc đời này.

Leave a Reply

Your email address will not be published.