Tue. Jul 5th, 2022

Một đứa trẻ ba tuổi phải phân biệt khi nào gọi người đó là cụ, ông, bà, chú, bác, chú. Gọi người khác là cô, dì hoặc dì. . . Trên đường phố, nếu một thanh niên hỏi đường một ông già và nói: Anh ơi, chị ơi. . . Ông già không hài lòng, nó lộn xộn, chỉ ở đó và chờ đợi. . .

Nếu gặp một người đàn ông trẻ (nhất là phụ nữ) gọi là ông già thì… “Tôi chết rồi”

Nếu gọi con (bố) là tôi thì chắc chắn con sẽ… “trừng mắt”

Gọi thanh niên, hóa thành chú, chú thì thuộc về… “nhà tôm”

Nếu anh ấy được gọi là chú, anh ấy là anh trai của cha mẹ anh ấy.

Nếu anh ấy gọi tôi là chú, anh ấy là anh trai tôi.

Nếu bạn gọi cô ấy là dì, cô ấy là vợ của bạn.

Nếu anh ấy gọi cho bạn, anh ấy là anh trai của tôi.

Nếu bạn gọi cô ấy là dì, cô ấy là vợ của bạn.

(Chú, dì cũng là tên của bố mẹ)

Nếu bạn gọi cho tôi, đó là em gái của bố tôi.

Nếu nó được gọi là dì, đó là em gái của mẹ. . .

Đàn ông trẻ, phụ nữ trẻ, là anh trai của bạn.

Chú, bác là anh em ruột của ông bà. . .

Ôi, rắc rối khi gọi người Việt, không chỉ phân biệt người thứ hai, mà còn làm rõ dòng dõi, mẫu hệ, là điều không thể phủ nhận, nhưng đôi khi lại rắc rối như con gà. Tóc, như những câu chuyện sau:

Trong tiểu thuyết “Người đẹp” (Tự lực văn đoàn, đầu những năm 30 của thế kỷ trước) của Khải Hưng có một chi tiết bi hài: Con gái lấy bạn của bố (họa sĩ, yêu cái đẹp). Thế là hai người từ “bạn bè” bỗng dưng, ôi trời, trở thành “bố chồng”, phải đấm (phải đấm) và” con rể bất đắc dĩ”. Trời ơi, khó gọi lắm! Nhưng may mắn thay, nhà văn Khải Hưng đã “láu cá” và anh đã cứu được hai nhân vật của mình một cách đáng kể bằng cách thay thế hai chữ “bố chồng mẹ chồng” bằng hai chữ tiếng Pháp. Vous và Moi. Vous (vu) là đại từ ngôi thứ hai, thay thế toàn bộ “tử cử” của ngôi thứ hai ở Việt Nam. Mới (MOA) cũng thay thế ngôi thứ nhất bằng tiếng Việt. Nghĩa là từ nay: “bố vợ” có thể gọi “con rể” là “moi”,” chú rể “là” Vương”; “Con rể” gọi bố chồng là “Vương”, gọi là” Mới”… và trong “đầu óc bạn bè vẫn vui vẻ hiểu ngữ nghĩa…” bạn của tôi”, vui quá!

Tiếng Việt quá chật nên khó gọi (trong trường hợp trên), còn tiếng Pháp (Vous moi) có thể di chuyển tự do. Hai ngôn ngữ giao thoa với nhau, làm cho giao tiếp trở nên mềm mại, cởi mở, phong phú và cởi mở với nhau. Tuy nhiên, trong một số trường hợp, người ta không sử dụng đại từ địa chỉ trong giao tiếp. Báo chí đưa tin: Trong cuộc gặp với Thủ tướng Phan Văn Khải tại Nhà Trắng, Tổng thống Bush nói: “Tôi không gọi Thủ tướng là ông, vì ông hiểu cách gọi Việt Nam là ông, người anh…; gọi ông (ông) rất lịch sự, nên tôi gọi Thủ tướng một cách trìu mến, đúng như người Việt Nam nói: Ông Sáu Khải!

Tức là ngôn ngữ luôn có chiều sâu, có sự giao thoa tinh tế, nhưng đôi khi lại trở thành… mơ hồ, nên không thể tùy tiện sử dụng. Ngôn ngữ có trước, ngữ pháp có sau. Từ giữa những năm 30 của thế kỷ trước, tiếng Việt phát triển mạnh mẽ, ngữ pháp luôn phải theo đuổi sự hoàn hảo, có lẽ vì thế mà có những cơn bão, không phải ngữ pháp tiếng Việt.

Tiếng Việt! Nói: hát. Đọc: là đọc thơ. Tuyệt vời, tiếng mẹ đẻ của tôi. . .

Theo câu chuyện làng

Lê Kiều

Leave a Reply

Your email address will not be published.