Mon. May 23rd, 2022

Năm 28 tuổi, tôi kết hôn với một người đàn ông kém tôi một tuổi. Ngày tôi quyết định kết hôn, mọi người đều nói tại sao tôi không chọn bao nhiêu người lớn mà lại lấy chồng chưa đủ tuổi.

Với tôi, Khải là sự lựa chọn đúng đắn, dù còn rất trẻ nhưng anh ấy đã cho tôi cảm giác an toàn và hơn hết là anh ấy biết cách chiều chuộng những sở thích lãng mạn của tôi.

Sau khi lập gia đình, tôi chuyển về sống cùng gia đình chồng. Khác với những gia đình khác, mẹ chồng tôi rất tâm lý nên tôi chưa bao giờ mâu thuẫn với mẹ chồng.

Sáng thức dậy, mẹ chồng nấu bữa sáng, vợ chồng tôi chỉ ăn cơm xong rồi đưa nhau đi làm. Kể từ khi tôi mang thai, chuyện cơm nước, nhà mẹ chồng không còn để tôi tay trong tay nữa.

Ở nhà chồng, người ám ảnh tôi nhất chỉ là chị dâu. Chị lấy chồng, mua nhà cách nhà bố mẹ đẻ 5km nên hầu như tuần nào chị cũng đưa con đi chơi.

Khi đi công tác, du lịch, cô không quên mua những món ăn ngon, những món quà hấp dẫn tặng bố mẹ. Điều đáng nói là dù sống ly thân nhưng chị vẫn thường xuyên để ý đến những câu chuyện của vợ chồng tôi, dù nhiều lúc chồng tôi sai nhưng chị luôn bênh vực em trai Khừ.

Nhiều lần, tôi vô tình thấy bà than phiền mẹ chồng cưng chiều tôi đến nỗi tôi sinh con hư, nhà lười.

Tình yêu - Hôn nhân

Ảnh minh họa

Em dâu tôi là người thành đạt nên dù đã có gia đình nhưng tiếng nói của cô ấy vẫn quan trọng ở nhà.

Mỗi lần chị dâu đến chơi, tôi phải giữ khoảng cách đi lại, ăn uống, nói chuyện để tránh va chạm.

Một hôm, vào một ngày cuối tuần, tôi vừa nấu xong, mời cô ấy ở lại ăn cơm, cô ấy quay lại và nói một cách mỉa mai: “Chà, ăn đồ lãng phí thế này, làm sao anh Khải có thể đứng ngồi không yên”.

Trong lúc ăn cơm, chị dâu còn chê hết món này đến món khác khiến tôi rất bức xúc. Mẹ chồng liền nhắc nhở, rồi bà bớt lời.

Năm thứ 3 kết hôn, tôi phát hiện chồng ngoại tình với một nhân viên của công ty bạn. Đau đớn và oán hận, tôi đưa ra bằng chứng muốn mẹ chồng chăm sóc, nhưng mẹ chồng từ lâu đã dịu dàng, chỉ nhắc nhở chồng tôi vài câu, rồi anh ấy vẫn bị tật nguyền.

Thấy chúng tôi cãi nhau nhiều, mẹ chồng nổi giận, nói tôi là phụ nữ nên tôi phải kiên nhẫn, chứ không có thói quen quát mắng chồng. Đến lúc này, tôi mới biết mình đã hy sinh bao nhiêu, tôi vẫn là người xa lạ với gia đình nhà chồng.

3 tháng sau khi phát hiện chồng ngoại tình, tôi thực sự bất lực vì “đàn em” liên tục thách thức tôi vì muốn giữ gia đình cho con nên không dám làm gì cả.

Rồi một ngày nọ, một “tiểu tam” khác gọi điện cho tôi khóc và xin tôi tha thứ cho cô ấy, nhưng thực ra tôi không làm gì cả.

Hóa ra, sau khi biết chuyện, chị dâu tôi lặng lẽ theo dõi, biết rằng cô ấy không chỉ ngủ với chồng tôi mà còn với một người đàn ông khác.

Thế là chị dâu dàn cảnh ghen tuông ở công ty của chồng tôi, tất nhiên ghen tuông không liên quan gì đến chồng tôi.

Sau khi bị đánh, cô ấy cũng nhận được lời cảnh báo rằng nếu cô ấy không xin lỗi tôi, hình ảnh cô ấy can thiệp vào gia đình người khác sẽ tràn ngập cộng đồng nơi cô ấy sống.

Chiều hôm đó, sau giờ làm việc, chị dâu mời tôi đi uống cà phê, chị động viên tôi cũng là phụ nữ nên chị hiểu cảm giác tôi phải trải qua. Những gì bạn làm không phải để bảo vệ anh trai của bạn, mà là để bảo vệ những người phụ nữ bị thương.

Rồi cô ấy nói, sở dĩ cô ấy không làm chồng tôi ghen tuông là vì muốn cho anh ấy một cơ hội để suy nghĩ lại mọi chuyện và khuyên tôi nên tha thứ cho chồng.

Thực ra, tôi rất biết ơn những gì chị dâu đã làm cho tôi, nhưng tha thứ cho người chồng phản bội thì không. Tôi nên nói gì để không xúc phạm bạn?

Bạn đọc Minh Hà

Leave a Reply

Your email address will not be published.