Sat. May 21st, 2022

Lâu nay, tôi hầu như không nhìn vào gương nên khi nhìn lại, tôi chợt nhận ra mình đã thay đổi quá nhiều. Đến tuổi 40, mặc dù luôn tự hào nói rằng “tuổi tâm hồn còn trẻ” nhưng tuổi già cứ thế, tự nhiên đến.

Công việc công ty gì, việc nhà gì, hai đứa con nhỏ, suốt ngày tôi quay cuồng như cối xay gió mà không thoát ra được. Cuộc sống là vậy, mọi thứ quay cuồng, tôi không thể dừng lại, sợ trật bánh.

Tình yêu - Hôn nhân

Ảnh minh họa

Con tôi, con học lớp 4, con học lớp 6 vẫn đang chờ mẹ để phục vụ mọi việc. Chồng tôi vẫn quát mắng tôi, bảo tôi buông tay để con tự lập. Tôi cũng rất muốn, nhưng các con làm việc gì cũng chậm, tôi luôn phải chạy đua với thời gian. Tôi tự nhủ, đợi con lớn lên một chút rồi sẽ tập làm việc nhà giúp mẹ, còn bây giờ, tôi muốn dọn dẹp sạch sẽ.

Ôm lấy tất cả, có những lúc tôi như không thở được. Có những ngày mệt mỏi, muốn bỏ cuộc. Có những đêm tôi không ngủ được, nhưng tôi không bao giờ cho phép mình nghỉ ngơi.

Mỗi sáng sớm thức dậy, lo cơm nước cho chồng con, rồi bận rộn với công việc, có khi đến trưa tôi mới nhớ ra mình chưa ăn, huống chi là lo cho bản thân.

Tóc vẫn còn rối bù và không gặp vấn đề gì với việc sử dụng kem phấn. Tôi chợt nhớ rằng mình đã không có son mới trong một thời gian dài. Giày cao gót cũng được thay thế bằng giày bệt để dễ dàng di chuyển. Những chiếc váy ôm sát, những bộ quần áo thời trang cũng nằm trong tủ quần áo từ lúc nào tôi cũng không nhớ.

Tôi nhận ra mình đã phải chịu đựng quá nhiều thứ, rồi nhận ra mình không có lối thoát, nhiều lúc không kiềm chế được, tôi chửi chồng và mắng con, rồi lại thấy hối hận và khóc lóc.

Đôi khi, tôi cảm thấy không có mục đích sống, thấy cuộc sống đầy áp lực nhưng cũng vô cùng nhàm chán, khi không có nụ cười trên môi. Tôi phàn nàn về trách nhiệm, trách chồng trách con vì bắt tôi làm việc vất vả, nhưng khi chồng con giúp việc nhà thì tôi không hài lòng. Tôi tự mâu thuẫn.

Cho đến một ngày, có lẽ trong lúc kiệt sức, tôi đổ bệnh. Tôi đã cố gắng thức dậy vào sáng hôm đó, nhưng tôi không thể thức dậy. May mắn thay, hôm nay là cuối tuần. Chồng tôi bảo tôi nằm nghỉ ngơi và để anh ấy nấu cháo cho tôi. Tôi nằm xuống nhưng cũng kêu ca, bảo phải đi làm, đến khi chồng tôi la lớn thì tôi mới nghe lời.

Hai đứa trẻ cũng ríu rít cùng bố dọn dẹp nhà cửa, rửa bát. Tôi không hài lòng, nếu khỏe mạnh, tôi có thể hét lên và gửi con vào phòng của mình. Nhưng vì quá mệt nên tôi nằm im lặng, rồi cảm giác, đã lâu lắm rồi gia đình tôi mới có một buổi sáng yên bình, không có tiếng la hét, gào thét của tôi.

Hóa ra lâu nay tôi là người cầu toàn, cũng vì cầu toàn mà tranh nhau làm tất cả rồi than thở, tôi làm cho không khí gia đình lúc nào cũng căng thẳng, chồng con mệt mỏi, tôi chỉ mang theo một lượng năng lượng tiêu cực.

Nghĩ theo cách này, tôi để mình tận hưởng một ngày nhàn rỗi. Sau đó tôi tưới cây. Tôi trồng nhiều chậu cây nhỏ xinh nhưng không chăm sóc. Đến khi mệt mỏi, tôi mới có thời gian chăm sóc, theo dõi chúng.

Từ ngày đó, tôi bắt đầu giao việc cho chồng con, tôi cũng bớt cầu toàn hơn. Phiên cũng không chết. Tôi dành thời gian tưới cây, cắt tỉa lá chết và lá già.

Tôi đã mua nhiều loại cây mới, và tôi trồng ớt và hành tây. Tôi mua khoai lang về ăn, tôi cũng cho vào cốc nước để nó nảy mầm, nảy mầm trên lá. Sả, gừng mua về ăn, tôi cũng trồng. Khi chăm sóc cây xanh, tôi thấy lòng mình thanh thản. Từ sự bình yên đó, cuộc sống của tôi đã trở lại cân bằng, tôi yêu bản thân mình hơn và không còn bỏ bê bản thân nữa.

Hơn nữa, tôi đã nhìn thấy mình trong gương.

Tình yêu - Hôn nhân

Gốc rễ từ Văn Đang/PhunuOnline

Leave a Reply

Your email address will not be published.