Sat. May 21st, 2022
Pháp luật

ĐBQH Trịnh Lâm Sinh phát biểu, thảo luận tại điểm cầu An Giang

Trong số 30 ý kiến thảo luận tại hội nghị, có ý kiến của Phó Trưởng đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh An Giang Trịnh Lâm Sinh. Theo đó, ông Trịnh Lâm Sinh tán thành việc sửa đổi Luật Kinh doanh bảo hiểm nhằm khắc phục những hạn chế, bất cập trước yêu cầu phát triển của thị trường bảo hiểm trong nước. Đồng thời, thể chế hóa tinh thần Nghị quyết 39 NQ/TW ngày 15/1/2019 của Bộ Chính trị về hoàn thiện các quy định pháp luật để thực hiện có hiệu quả các cam kết quốc tế trong lĩnh vực bảo hiểm.

Về các vấn đề chung, đề nghị làm rõ cơ chế quản lý của Nhà nước đối với các loại hình doanh nghiệp để bảo đảm minh bạch, cân bằng và bảo vệ lợi ích của các bên. Bởi trên thực tế, khi xảy ra tranh chấp hợp đồng, bên mua bảo hiểm luôn phải chịu rủi ro cao.

Về những vấn đề cụ thể, tại khoản 2 và khoản 3 Điều 3 (về áp dụng Luật Kinh doanh bảo hiểm, các luật liên quan, điều ước quốc tế về tập quán quốc tế) được quy định dưới dạng danh mục và giải thích. Những giải pháp khó hiểu, khó áp dụng. Có ý kiến đề nghị “Trường hợp Luật này và các luật khác có quy định khác nhau về cùng một nội dung hoạt động kinh doanh bảo hiểm thì áp dụng Luật này”. Trường hợp hậu quả của các bên tham gia bảo hiểm không vi phạm các nguyên tắc cơ bản của pháp luật dân sự Việt Nam thì áp dụng thông lệ quốc tế.

Tại Điều 11, cần quy định về tổ chức xã hội nghề nghiệp trong hoạt động kinh doanh bảo hiểm. Bởi đây là tổ chức trung gian để duy trì mối quan hệ giữa cơ quan quản lý nhà nước và doanh nghiệp bảo hiểm, tương tự như Hội Công chứng, Hội Luật gia Việt Nam. . . Tất nhiên, xét về chức năng, nhiệm vụ và tính chất của các tổ chức này, họ chỉ phối hợp với cơ quan nhà nước quản lý hoạt động kinh doanh bảo hiểm chứ không phải Nhà nước quản lý hoạt động kinh doanh bảo hiểm.

Tại khoản 2 Điều 9 quy định về bảo hiểm bắt buộc bao gồm: Bảo hiểm bắt buộc trách nhiệm dân sự của chủ xe cơ giới; Bảo hiểm cháy, nổ bắt buộc; Bảo hiểm bắt buộc trong hoạt động đầu tư xây dựng; Hiểm bắt buộc khác theo quy định tại khoản 1 Điều này do Quốc hội quy định.

Theo ĐBQH Trịnh Lâm Sinh, việc quy định 3 loại bảo hiểm bắt buộc nêu trên là cần thiết nhưng chưa đủ. Bởi trong thực tiễn quản lý nhà nước và quản lý xã hội hiện nay, Luật hiện hành cũng quy định một loạt các loại hình bảo hiểm bắt buộc khác liên quan đến hành nghề như: Bảo hiểm trong hành nghề luật sư, hành nghề công chứng. , bảo hiểm trong công tác giám định. . . Do đó, đề nghị chỉ quy định nguyên tắc chung như khoản 1 Điều 9, còn bảo hiểm bắt buộc đối với từng lĩnh vực chuyên ngành sẽ do luật chuyên ngành quy định. Điều này sẽ rõ ràng và dễ thực hiện hơn.

Khoản 2, Điều 16 quy định: “Điều khoản loại trừ trách nhiệm bảo hiểm phải được ghi rõ trong hợp đồng bảo hiểm, doanh nghiệp bảo hiểm phải giải thích rõ ràng và có bằng chứng chứng minh bên mua bảo hiểm đã được doanh nghiệp bảo hiểm giải thích và hiểu đầy đủ các nội dung này khi ký kết hợp đồng bảo hiểm”. Trên thực tế, hợp đồng ghi như vậy nhưng không phải người mua nào cũng đọc hết được vì rất chi tiết và phức tạp, thậm chí khó hiểu. Về phía bên mua bảo hiểm, nếu không chú ý giao kết hợp đồng bảo hiểm đến khi xảy ra tai nạn thì rất khó để yêu cầu bồi thường do quy định loại trừ trong hợp đồng. Chính những yếu tố này mà ở Việt Nam chưa thực sự nghiêm túc đối với tất cả các loại hình bảo hiểm, ngoại trừ loại hình bảo hiểm mà Nhà nước yêu cầu mua.

Do đó, nếu có những quy định rõ ràng để hài hòa quyền lợi và nghĩa vụ của các bên thì hoạt động kinh doanh bảo hiểm tại Việt Nam sẽ phát triển tốt trong thời gian tới.

Sau khi Quốc hội thảo luận, Bộ trưởng Bộ Tài chính Hồ Đức Phớc đã giải trình, tiếp thu và sẽ xem xét trong quá trình chỉnh lý dự án Luật.

Tin, ảnh: GIA KHÁNH

Leave a Reply

Your email address will not be published.