Mon. Aug 8th, 2022
Ẩm thực

“Ồ, cho tôi một bát nước sốt rượu”.

“Ồ, ôi, bát nấu chín, không có hành, thêm chút đẩy đẩy”.

“Có nước sốt rượu vang không?” .

Tiếng khách gọi món không ngớt trong quán phở nhỏ vừa lạ, vừa quen. Ở Hà Nội, giới trẻ thường có những bà U. như vậy. Thường là một phụ nữ bán nước trên vỉa hè hoặc một người gác cổng. Gọi chữ U là một ngôn ngữ thân thương, trìu mến, không có nghĩa là tuổi già.

Với túi phở nhỏ, chị Thoa cũng là “chữ U” của nhiều bạn trẻ Hà Nội. Hằng ngày, khi đồng hồ điểm khoảng 2 giờ 30 phút, bóng dáng “U” lại xuất hiện trong sự phấn khích của những thực khách xếp hàng chờ ăn bát phở buổi tối. “U” nhanh chóng giải tỏa gánh phở, phối hợp lại chỗ ngồi, ai đến trước ăn trước, ai đến trước, ai có khi chờ đợi hàng tiếng đồng hồ vẫn phải ôm bụng. Bát mì đêm của bà đã trở thành biểu tượng ấm áp của phố cổ Thủ đô.

Tuy nhiên, biểu tượng đơn giản và đẹp đẽ này có lẽ sẽ chỉ được nhìn thấy trên những bức ảnh cũ. “U” Thoa vẫn bán phở, nhưng gánh nặng đêm khuya quen thuộc giờ đã trở thành những quán phở nhỏ khang trang hơn.

Cuộc sống mưu sinh

Đợt dịch thứ 4 có thể coi là nỗi ám ảnh kinh hoàng đối với người dân Việt Nam. Từ cuối tháng 4 đến nay, tình hình dịch bệnh trên cả nước vẫn diễn biến hết sức phức tạp. Nhà hàng này đã phải đóng cửa khoảng 7 tháng và chỉ mới mở cửa trở lại trong thời gian gần đây.

Hàng quán vỉa hè còn khổ hơn khi không nằm trong diện được mở cửa trở lại. Điều này đồng nghĩa với việc các chủ vỉa hè sẽ buộc phải thay đổi nếu không muốn chịu cảnh “trắng tay” thêm một lần nữa.

Vừa dọn dẹp cửa hàng, chị Thoa vừa trả lời: “7 tháng nay, tôi đóng cửa nhà nghỉ, không có tiền”. Bây giờ là khoảng 10 giờ.

Ẩm thực

Quán phở gánh hiện chuyển sang địa điểm mới. Ảnh: Anh Tú.

Với những người đã gắn bó với nghề phở nhiều năm nay, cảnh tượng này thực sự chưa từng có tiền lệ. Trước đó, cửa hàng mở cửa từ 2 giờ 30 phút và đóng cửa vào khoảng 6 giờ. Tuy nhiên, do ảnh hưởng của dịch, chị Thoa đã bỏ vị trí giao dịch quen thuộc là giao đường tại ngã tư Hàng Chiếu.

Hiện tại, cửa hàng này đã được chuyển ra đường Nguyễn Xí (quận Hoàn Kiếm) cách đó không xa. Diện tích cửa hàng tương đối nhỏ, bên trong chỉ chứa được khoảng 6 bàn. Trên vỉa hè, quán chỉ có 1-2 bàn. Quy mô khá khiêm tốn so với hình ảnh hàng dài xếp hàng chờ phở mỗi tối.

Thay vì mở cửa vào ban đêm, giờ mở cửa của các cửa hàng được đẩy lên cao hơn (từ 4 giờ đến 10 giờ). Nhiều người đùa rằng quán phở của chị Thoa giống như “một rapper đi từ underground sang chính thống”.

Quán phở bây giờ trông khang trang hơn, nhưng “chất” phố phường giản dị của nó có lẽ chỉ còn lại trong những bức ảnh xưa.

Chia sẻ với Zing, chủ quán phở Gánh thừa nhận anh cũng rất buồn khi phải rời bỏ vị trí bán hàng quen thuộc. Tuy nhiên, vì miếng cơm manh áo và cuộc sống gia đình, chị đành chấp nhận từ bỏ biểu tượng cũ để chuyển sang quán mới.

“Tôi cũng phải lo kinh tế gia đình và sức khỏe của mọi người. Tiếp tục ngồi ở chỗ cũ thì không ổn nên phải tìm chỗ mới. Quán cũ đã tồn tại 30 năm, trở thành một phần biểu tượng của phố cổ. Nhưng với cuộc sống, mọi thứ phải thay đổi”, chị nói.

Ký ức phở xưa

Ăn phở có thể coi là cuộc sống về đêm của người Hà Nội. Nhất là vào những đêm đông, phải dùng hai từ “hạnh phúc” để diễn tả cảm giác chờ đến lượt được ăn bát phở nóng hổi. Món ngon nhất của quán “U Thoa” là nước chấm rượu vang. Thịt to, cắt dày nhưng bù lại rất mềm, ăn được. Nhiều người thích nước sốt rượu của “U” nhưng phải thức dậy lúc nửa đêm để ăn ngoài đường.

Nhìn chung, việc buôn bán con giống khiến hàng trăm hộ dân gặp khó khăn trong việc đáp ứng mọi nhu cầu của khách hàng. Bên cạnh việc khen ngợi bát phở, nhiều người còn phàn nàn về thái độ của “U Thoa”. Họ nói rằng cô ấy béo và gắt gỏng. Chồng chị Tình cũng nóng nên nhiều khách thông báo “cắt mặt”.

Ngoài ra, đợi phở cũng không dễ. Bình thường, bạn không bao giờ ra ngoài ăn phở. Ai muốn ăn sớm thì phải đợi đến khi phở chưa xuất hiện (khoảng 2 giờ). Ít nhất là nửa tiếng, khoảng một tiếng sau, cô ấy có thể ngồi ăn vì cô ấy vẫn cần thời gian để chuẩn bị. Không vì thế mà nhiều người cho rằng, ăn phở lúc nửa đêm chẳng khác nào “đi hành”. Ai đó đã đến một lần và không bao giờ quay lại.

Ẩm thực

Bát phở gánh đặt trên chiếc bàn gỗ đem lại cảm giác lạ lùng. Ảnh: Anh Tú.

Nhưng cũng có người gắn bó với gánh phở nhiều năm nay. Anh Đặng Thái (trú tại phố Hàng Đào) cho biết, anh đã ăn ở quán này 10 năm nay vì ở gần nhà và rất thích hương vị đặc biệt của “U Thoa”.

“Tôi thích cảm giác ngồi trên vỉa hè, chùng xuống bát phở nóng hổi. Tôi nghĩ cái thú vị của phở là cảm giác và hương vị có lẽ cũng một phần nguyên nhân. Bây giờ ở Hà Nội, tôi biết tìm đâu ra chỗ đầy không gian. Cách đây vài ngày, nghe tin phở Gánh đổi địa chỉ nhưng thấy buồn”.

Bát phở hôm nay tôi ăn rất lạ. Mùi vị vẫn vậy, nhưng cảm giác rất tệ. Lạ thay, có hôm 7 giờ sáng thức dậy, tôi vẫn còn bát phở U để ăn. Vừa thoải mái vừa khó chịu, khó tả”, ông Thái nói.

Chị Thoa đã vác phở trên vai suốt 30 năm qua. Nhìn chung, nhiều người bán hàng vỉa hè thích có cơ ngơi khang trang hơn. Tuy nhiên, bà Thoa không nghĩ vậy. Chiếc xe chở đường ở góc phố Hàng Chiếu nhỏ bé đã theo chị quá lâu nên chia tay. Quán mới sạch sẽ, mưa không đến mặt, nắng không đến đầu nhưng chị tâm sự vẫn yêu nơi cũ.

Ẩm thực

Biểu tượng phở gánh không còn nhưng cái chất vẫn luôn ở đó. Ảnh: Anh Tú.

Chủ quán chia sẻ: “Thay đổi quán cũng bất đắc dĩ vì dịch. Tôi vẫn thích ngồi vỉa hè hơn. Lượng khách nhìn chung vẫn ổn định vì tôi cũng có nhiều khách. Một số người không biết, họ sẽ quen dần. Với tôi, biểu tượng của Phố Gánh không còn nữa, nhưng bản chất vẫn còn”.

Niềm đam mê nấu phở của tôi vẫn không thay đổi. Nồi canh vẫn làm như vậy. Hương vị sẽ không bao giờ biến mất”.

Trong tương lai, khi cuộc sống ổn định trở lại, bà Thoa có thể trở lại cuộc sống cũ. Tuy nhiên, ở thời điểm hiện tại, chủ nhân của Phở Gánh chưa nghĩ đến nhiều như vậy. Cô muốn nhanh chóng ổn định cuộc sống ở địa điểm mới. Cuộc sống đã thay đổi, nhiều người phải chấp nhận những biểu tượng cũng sẽ thay đổi.

Anh Tú

Leave a Reply

Your email address will not be published.